LỚP HỌC CUỐI CÙNG CỦA TÔI
Thấm thoát lại vào năm học mới rồi, toàn bộ lớp 10b3 được lên lớp,mặc nhiên trở thành 11b3. 13 gã “nam sinh” nay chỉ còn 11, hai em đã bỏ cuộc trước khi năm học kết thúc.Phe nam sinh trong lớp đã vắng vẻ nay lại càng hiu quạnh. Sau ba tháng nghỉ hè “mệt mỏi” ở Trị Tâm (tên Dầu Tiếng ngày xưa) tôi thực sự vui khi gặp lại bạn bè. Với đám học trò, một năm học cũng đủ kết nối với nhau nhiều điều.Bây giờ trông các bạn khác hẳn năm ngoái. Nhiều anh nay đã có dáng trưởng thành hẳn. Nhiều bạn nữ duyên dáng lên không ngờ..

Tháng 9 năm 1974, trường đã đổi tên lúc nào chúng tôi không rõ. Đến trường chỉ thấy cổng đã thay tấm biển mới: Trường trung học Quang Trung. Tên đã đổi nhưng chúng tôi thì vẫn y hệt như năm nào. Xuân Vương vẫn là lớp trưởng, chỉ hơi khác một chút là chuyển về phòng học trong dãy “nhà ngói”. Phòng có vẻ hẹp hơn và tôi tối thế nào ấy. Học trò vẫn chơi thân với nhau từng nhóm nhỏ, như tôi-Thực-Hay-Tri gắn kết trong mọi chuyện. Chỉ đến khi sinh hoạt chung cả lớp như cắm trại, dã ngoại…lại hòa đồng với các bạn. Tình hình chiến cuộc lúc này ảnh hưởng không nhỏ đến tâm tư chúng tôi. Những em sinh 1957 đều nhận được Thẻ động viên tại chỗ, có nghĩa là cuối năm học này tất cả trực chỉ quân trường Đồng Đế. Còn tâm trí đâu mà học hành, thế nhưng chúng tôi vẫn đến lớp đầy đủ, vẫn học hành say mê. Làm như không đến trường là…buồn lắm.
Niên khóa này cô Huỳnh Mai làm GS chủ nhiệm, cô hiền quá làm sao “quản” hết lũ tinh quái như bọn tôi… Mãi sau này tôi mới biết, cô từng học chung lớp Báo chí-Truyền thông (Đại học Vạn Hạnh) với ba của Hay. Ông Hay như cục bột cứ im im như thế mà “ghê” thật.Viết đến đây tôi chợt nhớ đến một bài thơ của một tác giả lạ hoắc, viết cho cô giáo dạy văn của mình . Bài thơ có lẽ cũng na ná tâm trạng chúng mình
Gửi về cô giáo dạy Văn
Có thể bây giờ cô đã quên em
Học trò quá nhiều, làm sao cô nhớ hết
Xa trường rồi, em cũng đi biền biệt
Vẫn nhớ lời tự nhủ: sẽ về thăm.
Có thể bây giờ chiếc lá bàng non
Của ngày em đi đã úa màu nâu thẫm
Ai sẽ nhặt dùm em xác lá
Như em thuở nào ép lá giữa trang thơ ?
Ước gì… Hiện tại chỉ là mơ
Cho em được trở về chốn ấy
Giữa bạn bè nối vòng tay thân ái
Được vui – buồn – cười – khóc hồn nhiên
Em nhớ hoài tiết học đầu tiên
Lời cô dạy: “Văn học là nhân học”
Và chẳng ai học xong bài học làm người !
Chúng em nhìn nhau khúc khích tiếng cười
Len lén chuyền tay gói me dầm cuối lớp
Rồi giờ đây theo dòng đời xuôi ngược
Vị chua cay thuở nào cứ thấm đẫm bờ môi
Những lúc buồn em nhớ quá – Cô ơi!
Bài học cũ chẳng bao giờ xưa cũ…
(Nguyễn Thụy Diễm Chi)
Cô Nguyệt vẫn dạy môn Anh Văn như năm nào, thế nhưng đám học trò có vẻ thích cô vì môn …du lịch. Hễ có dịp nghỉ lễ,cô lại tổ chức đi dã ngoại. Chính những hoạt động ngoại khóa như thế này vô tình gắn kết chúng tôi hơn. Các bạn đã tham dự Hội Trại Xuân 75 tại trường tư thục Nhất Trí(Hốc Môn) chắc không thể nào quên. Không hiểu Xuân Vương đã quan hệ thế nào, mà cả trường chỉ mời lớp mình dự trại. Thông báo được phổ biến, gần như cả lớp vào cuộc…chơi. Đinh Thái Công vốn khép kín nay năng động không ngờ. Công đi mượn cả một xe lam tầm vông, gậy gộc, dây nhợ để thiết kế một trại cho lớp. Phần văn nghệ, lớp tham dự với tiết mục “Hoa hậu quốc tế” có kịch bản đánh máy hẳn hòi, không biết lúc đó các bạn kiếm đâu ra mà “chuyên nghiệp” hẳn. Cả bọn tôi,Vương,Y,Hường,Mai…kéo nhau vào nhà Thanh lùn trong Vườn Tao ngộ tập dợt. Thật vui, chỉ là khách mời mà nổi đình nổi đám “xứ người”, họ có bao nhiêu giải nhát đều ẵm về hết. Gần 38 năm ,thời gian trôi đi thật nhanh để rồi những gì đã qua dần cô đọng lại thành những kí ức hằn in sâu vào tâm trí kiếp người.Lẽ ra quên hết cho rồi, nhưng cuộc đời này có những trớ trêu không thể giải bày. Mượn bài thơ của nhà thơ Đinh Thị Thu Vân để “Thay lời muốn nói”
Rồi sẽ có một ngày ta ngoái lại
Rồi sẽ có một ngày ta ngoái lại
Bạn bè ơi, khi ấy có còn nhau
Cơn lốc đời đưa đẩy bạn về đâu
Ta ngoái lại tìm nhau, e mất dấu
Ta ngoái lại tìm nhau, mong ẩn náu
Góc bạn bè yên ấm cảm thông ơi
Ta ngoái lại rụng rời đôi cánh mỏi
Góc bạn bè tin cậy, bớt chơi vơi
Ta ngoái lại tìm nhau, đừng sỏi đá
Đừng dập vùi chi nữa trái tim hoang
Thôi đừng nhớ đừng quên đừng xa vắng
Xin một lần tha thứ thuở lang thang
Tha thứ nhé bạn ơi ngày cay đắng
Ta quẩn quanh nuôi giữ xót xa mình
Tha thứ nhé những niềm vui không vóc dáng
Thuở đam mê bè bạn khuất xa dần…
Rồi sẽ có một ngày, sau tháng ngày dâu bể
Chúng mình cùng ngoái lại tìm nhau
Ta nói yêu thương khi mắt đổi thay màu
Bàn tay héo cầm lâu cho ấm mãi
Trái tim héo, nụ cười xưa dẫu héo
Chỉ xin đừng tàn lụi chút niềm tin
Dẫu mong manh vụn vỡ chẳng nguyên lành
Xin hãy có một ngày nhen nhúm lại.
Đinh Thị Thu Vân
Bạn ơi,tha thứ nhé..Mình cũng từng làm thơ,và có bạn học làm thơ hay hơn nhiều là Nghi Hạ. Bây giờ bạn ở đâu …?
(còn nữa)
Cái giao tiếp biểu lộ tình cảm đó đúng như bạn nói , tuỳ trường hợp và phong tục tập quán mổi nơi . Nhưng nó củng có qui tắc đó chứ ? Đối với người lớn hơn ( tuổi , Cấp Chức ) , đối với bạn bè đồng vai lứa , và đối với phụ nử …không phài cứ gặp là đưa tay ra mà đúng đâu . !!!
Phải không bạn . Thân .
Tản mạn: CÂY SỐ XE
Đó là những ngày tôi được sum hợp với các em tôi hay các bạn tôi đã được họp mặt một thời gian nào đó .Bạn nghĩ xem không biết tôi có suy nghĩ vớ vẩn hay là bạn đã từng có lần cùng tôi với ý nghĩ vớ vẩn đó. Bạn xem kìa , các bạn học cùng lớp đang họp mặt ,vui thật họ cười nói luôn miệng kể nhau nghe những chuyện thầm kín của thời học sinh mà đã dấu kín trong lòng .Bây giờ có bạn khai ra vừa ngượng ngùng vừa thích thú,dù có bạn đã có cháu nội ngoại.Bạn thấy không, họ đang cười nói luôn miệng , nhưng tiệc vui nào rồi cũng chia tay ,bạn nào cũng có công việc lo toan cho gia đình mình .
Chỉ một phút sau, cây số lên tới 100000 km đó là bạn tôi đã từ giã nhau sau một thời gian ngắn gặp mặt .Khi cây số lên tới 100099 km ,đó là những bạn sống gần nhà thường gặp nhau luôn nhưng những bạn khác ở quá xa thì khó gặp lại …
Cũng nhờ những ý tưởng vớ vẫn này tôi lại có dịp gặp lại các bạn tôi trong quá khứ. Có lúc tôi ngừng xe vào lề để nghỉ , nhưng chính là không muốn thấy cây số xe tôi lên tới con số 100000 km.Chúc các bạn nở một ít nụ cười khi đọc bài văn vớ vẫn của tôi.