Triệu Đóa Hoa Hồng - Alla Bugacheva | Video Clip
TÙY BÚT TẢN MẠN BÊN ĐƯỜNG – BÀI 4 :VENICE NIỀM TỰ HÀO -
http://www.youtube.com/watch_popup?v=rU4BFd6vtDM&vq=sm ( Pari )
http://www.youtube.com/watch_popup?v=g3idvt6D8i8&vq=small ( Thuỵ Sỹ )
http://www.youtube.com/watch_popup?v=ooU_yeTGQqQ&vq=small ( ITALY )
http://www.youtube.com/watch_popup?v=xB13DpJj9Qk&vq=small (Ý 2 )
http://www.youtube.com/watch_popup?v=aRT6ZA-jICQ&vq=small ( Ý 3 )
http://www.youtube.com/watch_popup?v=8u3pAlHeZ2M&vq=small
TẢN MẠN BÊN ĐƯỜNG TỪ PARIS ĐẾN THỤY SĨ và ITALY
1)BUỒN
Từ phi trường Charles De Gaulle-Paris , đoàn du lịch và tôi về đến khách sạn NOVOTEL CRETEIL LE LAC .Đó chỉ là một khách sạn 3 sao nhưng từ receiptionists cho đến người dọn phòng đều cư xử lịch sự , thân thiện (không phải kiểu lịch sự giả tạo và lạnh lùng của các khách sạn 4-5 sao sau nầy đến ở)
Theo chương trình thì lẽ ra đoàn về đến khách sạn lúc 7 giờ nhưng do lịch tham quan khá dày , đầy thú vị ở Paris
ngày đầu nên hơn 9 giờ xe mới chạy vào sân trước rộng rãi xinh đẹp , thoang thoảng mùi hương loài hoa lạ của hotel Novotel.
Tôi có phần sốt ruột vì trời đã tối mà biết chắc là gia đình hai em đang chờ gặp chị từ 7 giờ .Trẻ con đến đón dì, chơi mãi trong receiption room đã chán nên cả gia đình kéo ra đồi cỏ trong sân trước khách sạn .Xe chạy vào cổng ,nhìn thấy nhiều người ,có trẻ con chạy loanh quanh trên sân cỏ , tim chị thắt lại .Cô em cũng cảm nhận được xe của đoàn , chạy bay đến ,kêu lên những tiếng gì không rõ mà nghe đầy xúc động
Đó là hai cô em ,con của dì dượng nhưng tôi quen gọi dượng là thầy vì thầy là giáo sư đại học dược Sài Gòn .Một cô em là bác sĩ nha khoa , một cô là dược sĩ , mở phòng dược tại Paris .Tôi phải nói những chi tiết nầy vì nó khiến tôi phải viết những dòng đầu tiên cho kí sự “Tản mạn bên đường . . .”
Sau khi rời Pháp vài ngày ,tôi đến Rome thì cũng gặp cháu gái tôi chờ sẵn ở khách sạn CAPANELLE , cũng vào khoảng 9 giờ tôi trong không gian mờ tối .Cháu Hiền của tôi một mình bay từ Đức , qua Marseille rồi vào Rome cũng chỉ để gặp dì
Ba dì cháu ,hai sống ở Pháp đã yên bề , riêng một cháu ở nước Đức còn đang làm việc cho ngành Medical technical , phấn đấu cho tương lai. Cả ba đã khiến tôi mong đợi , hồi hộp và mừng vui vì được gặp mặt .Ba người nầy có một điểm chung mà tôi rất yêu .Họ sống giản dị , chân thật , hiền lương và có chí phấn đấu cao .Tôi còn nhớ em Phương nói với chị :”Em thích môn toán lắm nhưng ba cứ muốn em học ngành dược để ba dẫn dắt nên em phải theo , nghĩ đến đó , em rùng mình” .Vậy mà khi đến Paris , em đã nhanh chóng trở thành dược sĩ va Huy trở thành bác sĩ nha khoa .Hai em đã là người mẹ , người vợ bình thường mà cao quí .Đó là những người Việt dấu yêu (Tôi quen nói như vậy).Bởi vì họ sống ở nước người , rất giản dị đầy tự tin .Họ sống và làm việc khiến người ngọai quốc phải quí trọng nước Việt mình .Để không phải buồn vì người nước bản xứ khi nào thấy mình làm viếc xuất sắc thì họ hỏi “Are you Japanese?” (Như em trai tôi ở Missourri –America –từng tâm sự ).
Các em , cháu tôi sống và làm việc luôn nghĩ đến sĩ diện của quốc gia .Cháu Hiền bay từ Đức vào Rome một mình lần đầu tiên để gặp dì , đi đến đâu , giở bản đồ đến đấy .Có hôm lạc đường ,đến khách sạn 11 giờ khuya .Dì lo nghẹn tim mà gặp thì cháu cứ nói :Không sao , con quen rồi
Tự lập , bản lĩnh là đặc điểm của sinh viên Việt Nam ở khắp nơi trên thế giới .Điều đáng quí là họ vẫn giữ đước bản chất của người Á Đông ,không chạy theo lối sống phù phiếm ,khoa trương .
Điều tôi muốn nói hơn hết và là nỗi buồn vì tôi thấy em cháu tôi đều không thoát khỏi tâm trạng của tôi , người đang sống ở trong nước .Ở Phú Nhuận ,trộm cắp đầy rẫy ở nơi tôi sống làm tôi luôn bất an .Tôi bi giựt dọc mấy lần .Nhà bên phải , bên trái là của em , của chị tôi , đều bị trộm vô vét của .Ngỡ sống ở những nước văn minh tiến bộ thì em cháu không khỏi khổ .Nào ngờ kế hoạch đề ra :đến nhà hai đứa em ở Paris cho biết bị vỡ vì trời đã tối mà bọn xấu thì không tha ai .Ngay cả khi tôi đưa dượng và hai em ra xe ,(khoảng sân khá rộng ) , hai em hối chị quay lại không cho đi xa nữa vì sợ .Chao ôi tôi thấy chúng tôi ở trong nước , ngoài nước đều có nỗi khổ giống nhau
Cháu Hiền tháp tùng cùng tôi tham quan Rome, Ba lô cháu luôn ôm trước ngực , dì bảo :”con xách tay cho khỏe”,cháu nói :”Xách tay có ngày mất của” .Đi một lát vào cổ thànnh Saint Angel , vào chính trường Forum Romain, tôi thấy một người phụ nữ ôm con .Cô ta có nét xinh của người Pháp nhưng da hơi đậm một chút .Cô nầy cứ đi kè kè , nhìn vào túi quần của cháu ,đoạn cô ta quay lại ,ngang nhiên nhìn vào túi xách của tôi .Vừa lúc cháu Hiền quay lại , kéo khóa chiếc túi xách của tôi đang mở.Buồn!
Tôi nhớ như in trong trí tôi cái tâm trạng bàng hoàng , ngạc nhiên và thất vọng khi tôi nhìn thấy những tấm bảng chữ trắng trên nền đỏ chót , bằng nhiều thứ tiếng :ATTENTION AUX PICKPOCKETS ở Pháp , ở Italy khi vào đến Rome.
HM
'''''''''''''''''''''''''''''''''''''''''''''''''''''''''''''''''''''''''''''''

Thưa cô.
Năm nay em năm mươi bốn tuổi tây và năm mươi lăm tuổi ta. Công danh đã xong xuôi, sự nghiệp cũng về chiều (*). Ngày nọ bỗng dưng em nhớ lại mình đã không còn trẻ để giữ mãi trong lòng những cảm xúc tuổi thanh xuân. Thư từ và hình ảnh cũ có cái để dành được, có cái thủ tiêu trước ngày kết hôn, vì sợ cháy nhà. Mà nhà cháy thì xây lại khó lắm vì đồng lương công nhân ăn còn không đủ lấy đâu sắm nhà mới. Cho nên kỷ niệm xưa chỉ còn trong mớ ảnh nhòe nhoẹt, trong ký ức bị tai biến lúc nào không hay.
Một ngày sang nhà Thanh Lùn xem bói, tới quẻ cơ hội nó nói có cơ hội; cơ hội gì? biết chết liền. Vậy đành về nhà chờ và đúng là cơ hội đến chỉ sau cú nhấp chuột tìm bạn xưa. Cố nhớ lại những bài học môn văn từ thưở còn cột áo dài nhảy dây, em cặm cụi viết, xóa rồi viết, rồi xóa bằng computer. Do viết và xóa dễ như vậy nên em không ngại viết. Em viết trong giờ hành chánh vì em làm thêm ngoài giờ hành chánh. Công việc nhẹ nhàng lương hấp dẫn không thể bỏ: ôsin cho chồng con (chồng em nói làm ôsin như em chắc chỉ có một và chỉ một mà thôi). Từ ngày cầm chuột em thấy mình chưa quên nhiều thứ. Năm học tiểu học cô giáo ra đề tập làm văn tả con mèo và con chó gây lộn với nhau, sau một hồi viết nhăng viết cụi em kết luận nếu hai con vật này có trí khôn như người ta nó sẽ không đánh nhau vì khúc xương. Năm lớp mười (lúc này em chưa có được bài văn nào cho ra hồn chớ đừng nói tới viết quá hay như em học sinh lớp mười một ấy) Thầy HVN cho đề bình luận câu ca dao:
Một mai thiếp phải xa chàng,
Đôi bông thiếp giữ. con chàng thiếp xin.
Bông tai giữ, con để chàng nuôi đi sao cô này dại dột, em nghĩ vậy, nhưng phải viết sao cho phù hợp với thuần phong mỹ tục, với lề lối phu xướng phụ tùy của nước ta nên viết mãi chỉ được nửa trang giấy. Đại khái người phụ nữ VN trung trinh tiết liệt, không tham lam, trả lại cho chồng đôi bông để chồng đi cưới vợ khác. Còn con mình phải nuôi vì đó là con của mình không thể để cho nó có mẹ ghẻ, rồi ngày nào đó chồng thấy tội nghiệp quay về…. May quá thầy thông báo không lấy điểm bài văn này sau khi chờ một tuần lễ thấy cả lớp chưa nộp bài và nhất là cái miệng Thanh Lùn lải nhải khó quá Thầy ơi. Nếu cả ba lớp mười buộc phải nộp bài có lẽ các thầy cô đã có cơ hội cười xả stress.
Viết để kể lể nỗi lòng mình thiệt là khó nhưng mỗi lần cầm chuột với đề tài tình cờ bắt được khi xem báo, trên xe bus, đi chợ hay từ cái lằng nhằng của bạn bè em hình dung ra Thanh Mập chăm chú đọc rồi cười mím chi trúng ý tui, tui tính viết bà viết trước, tui nhường cho bà. Rồi Phù Mỏ lên trang nhắn tin One Ya còn nhớ nhiều dữ ha. Rồi Xôi nhắc Ya mở hàng trang log của cô giáo đi…,vui lắm, cảm động lắm. Nhờ có BTX chúng em có nơi làm điểm nhấn quay vòng về quá khứ, tạm quên hiện tại vẫn còn quá nhiều rối ren chưa rảnh để gở mớ tơ lòng thòng và em có chổ để khoe chút ký ức núp lùm bấy lâu nay. Có người còn định dụ dỗ để em cởi …mở nỗi lòng ra cho xem mấy chục năm qua em nghĩ gì, làm gì. Khi bị phát hiện còn gán cho em cái tội chảnh nhưng em cũng cứ viết vì sợ lúc nào đó không còn cơ hội viết và nhất là không có bạn cố tri để cùng ngoái lại tìm nhau. Tiếng nhà thơ Nguyễn Khuyến khóc bạn xót xa lắm:
Rượu ngon, không có bạn hiền,
không mua, không phải không tiền không mua…
Thưa cô.
Từ lúc có sự hiện diện của cô ở nhà chung chúng em rất mừng vì từng tuổi này còn có được cô giáo cùng đi trên khúc đường còn lại, chia xẻ chuyện nắng mưa vui buồn. Cám ơn cô đã vì tình thương dành cho lũ học trò cũ rích mà bôn ba theo chuột đến với chúng em. Em vẫn thấy trong cô nỗi buồn lẻ bạn xa vắng, xin cho chúng em được làm chút nắng ấm xoa dịu băng giá, đem tiếng cười lấp dần nỗi trống vắng trong trái tim cô.
Kính tặng cô tình cảm chân thành kính yêu cô giáo của chúng em.
(*) Dựa theo Thưa mẹ, trái tim của Trần Quang Long:
PHẠM THỊ Y
Trả lời phản hồi của KIM THANH:
Dạ thưa cô, những điều bạn Y vừa viết ở trên đúng y chang những ý nghỉ của em, em chưa tỏ bày cùng cô thì bạn ý đã tỏ trước. Phàm ờ đời cái gì ra tay trước tất thắng, Bạn Y cơ hội dành lấy nhiều tình cảm của cô, nhưng cô phải suy nghĩ kỷ nhen cô, em mới là người học trò bẽn lẽn khi phải trả đôi bông tai lại cho chồng (nếu một mai có xa) vì em nghĩ chồng chắc ko nhận đâu! vì làm chồng ai làm thế…
Còn bạn ý hư cấu mèo với chó lại càng không đúng vì bạn ấy yêu chúng chứ em thì phải dọn vệ sinh và chăm sóc chúng( cả hai con ) thì em nhận xét chân thực hơn Y nhiều. Khúc xương chỉ là cái cớ để hai đứa choảng nhau thôi cô ơi, có khi chỉ vì tờ giấy pơluya nằm vô tình trên đất…
Mà bạn Y của em chơi với bạn gì mà mang rượu ngon ra nhử, bạn hiền của Y nghiện hết rồi sao? Cô thấy hông cô? Chỉ một là thơ gởi cô, bạn ý đã cho thấy con người rất mê tín, ham mê coi bói mà còn cả tin nữa cô. Làm việc thì tắc trách, ăn cắp giờ hành chánh để viết thơ cho cô. ngày xưa học hành thì ham chơi thầy cho bài không làm ,đổ thừa hoàn cảnh, tính tình ham vàng nên không muốn trả bông chỉ muốn trả con để dễ bề ôm cầm sang thuyền khác…..Cô ơi, lại thêm tính nhẹ dạ, nên mới bị dụ dỗ vội vàng cởi mở rộng tấm lòng thòng cho người ta biết đó cô.
Bi nhiêu đó để thấy bạn Y của em không bằng em một góc,vì có sự hiện diện của cô trong nhà chung này nên en tranh thủ nhờ cô nhận xét, còn yêu ai nhiều ít còn tùy sự nhận xét sáng suốt của cô.
Người học trò luôn viết sau, nói sau, làm sau đuôi người khác…là em đây. Mập của cô
Kim Thanh
Còn bạn ý hư cấu mèo với chó lại càng không đúng vì bạn ấy yêu chúng chứ em thì phải dọn vệ sinh và chăm sóc chúng( cả hai con ) thì em nhận xét chân thực hơn Y nhiều. Khúc xương chỉ là cái cớ để hai đứa choảng nhau thôi cô ơi, có khi chỉ vì tờ giấy pơluya nằm vô tình trên đất…
Mà bạn Y của em chơi với bạn gì mà mang rượu ngon ra nhử, bạn hiền của Y nghiện hết rồi sao? Cô thấy hông cô? Chỉ một là thơ gởi cô, bạn ý đã cho thấy con người rất mê tín, ham mê coi bói mà còn cả tin nữa cô. Làm việc thì tắc trách, ăn cắp giờ hành chánh để viết thơ cho cô. ngày xưa học hành thì ham chơi thầy cho bài không làm ,đổ thừa hoàn cảnh, tính tình ham vàng nên không muốn trả bông chỉ muốn trả con để dễ bề ôm cầm sang thuyền khác…..Cô ơi, lại thêm tính nhẹ dạ, nên mới bị dụ dỗ vội vàng cởi mở rộng tấm lòng thòng cho người ta biết đó cô.
Bi nhiêu đó để thấy bạn Y của em không bằng em một góc,vì có sự hiện diện của cô trong nhà chung này nên en tranh thủ nhờ cô nhận xét, còn yêu ai nhiều ít còn tùy sự nhận xét sáng suốt của cô.
Người học trò luôn viết sau, nói sau, làm sau đuôi người khác…là em đây. Mập của cô
Kim Thanh
(tái bút: cô ơi bạn Y lần nào lại thăm cô cũng kéo theo mưa gió bão bùng, lạnh lẽo và ướt nhẹp, vậy mà dám khoe là nắng ấm xua tan băng giá…em méc ít, cô hiểu nhiều mong cô thấy em là người tốt, chỉ nói vè người khác, không nói về mình, luôn đề cao mọi tính xấu của bạn cho cô thấy còn mình thì dấu luôn, sợ cô nghe nhiều bị stress)
CÔ NGHE HAI HỌC TRÒ CÔ GANH TỴ BÈN PHÁN CHO MỘT BÀI ĐỂ GIẢNG HÒA
Cô muốn bàn một chút về đề bài văn của thầy N .Chủ nhật nầy , em nhắc đại diện đi dự giỗ thầy thì hỏi thầy xem lời bình luận của ai là đúng nhất .
Riêng về khỏan nầy thì cô cho cả hai bài của Y và KThanh lọt vào khung khá giỏi bởi vì hai người đểu đồng lòng để người phụ nữ ấy trả vàng cho chồng dù có người hiên ngang trả (người nầy được một điểm son vì thái độ không lưỡng lự khi trả ) , người khác bẽn lẽn trả .Trả nhưng chắc ăn là ông chồng cho lại vì “là chồng ai làm thế bao giờ” (người nầy được một điểm son vì quá trời ngây thơ) .Cả ba cô trò mình đồng tình trả vàng bởi vì vàng ở đôi bông tai có là bao mà vàng ngày xưa đâu có mắc quá xá như vàng ngày nay , có khi leo thang đén gần 50 triệu một lượng , down gia cực kỳ bây giờ cũng phải trên 40 .Vậy trả vàng hồi xưa chẳng mất là bao nhiêu mà được tiếng không tham vàng mà chuộng nghĩa , hợp với truyền thống đạo ly lâu đời của tổ tiên
Cô cũng thống nhất : Con thì phải rinh về nuôi .Cái nầy cũng đạt phẩm chất truyền thống .Con cò cổ cao ,chân dài , lông trắng muốt còn phải “lặn lội nuôi chồng tiếng khóc nỉ non” thì nuôi con ngẫm có sá gi. . .!!!
Nuôi con để có ngày còn trông ông chồng tiếc con mà châu về hiệp phố thì vừa chứng tỏ còn yêu chồng , đã vậy dũng cảm nuôi con còn là hành động có kế sách đường dài hẳn hoi không kém gì Gia Cát Lượng (khỏan nầy Y thêm 1 điểm) .
Mạnh mẽ lên án người phụ nữ vội vàng trả con để vui duyên mới , cho ông chồng mặc sức ngâm câu “Đưa người ta không đưa sang sông –Sao nghe tiếng sóng ở trong lòng” (Thái độ phản kháng đầy chính trực nầy cho KT thêm một điểm son )
Cân đi nhắc lại , một bên tám lạng , một bên nửa cân nên hai người được đánh gía huề :Đều là học sinh khá xuất sắc
Riêng về khỏan nầy thì cô cho cả hai bài của Y và KThanh lọt vào khung khá giỏi bởi vì hai người đểu đồng lòng để người phụ nữ ấy trả vàng cho chồng dù có người hiên ngang trả (người nầy được một điểm son vì thái độ không lưỡng lự khi trả ) , người khác bẽn lẽn trả .Trả nhưng chắc ăn là ông chồng cho lại vì “là chồng ai làm thế bao giờ” (người nầy được một điểm son vì quá trời ngây thơ) .Cả ba cô trò mình đồng tình trả vàng bởi vì vàng ở đôi bông tai có là bao mà vàng ngày xưa đâu có mắc quá xá như vàng ngày nay , có khi leo thang đén gần 50 triệu một lượng , down gia cực kỳ bây giờ cũng phải trên 40 .Vậy trả vàng hồi xưa chẳng mất là bao nhiêu mà được tiếng không tham vàng mà chuộng nghĩa , hợp với truyền thống đạo ly lâu đời của tổ tiên
Cô cũng thống nhất : Con thì phải rinh về nuôi .Cái nầy cũng đạt phẩm chất truyền thống .Con cò cổ cao ,chân dài , lông trắng muốt còn phải “lặn lội nuôi chồng tiếng khóc nỉ non” thì nuôi con ngẫm có sá gi. . .!!!
Nuôi con để có ngày còn trông ông chồng tiếc con mà châu về hiệp phố thì vừa chứng tỏ còn yêu chồng , đã vậy dũng cảm nuôi con còn là hành động có kế sách đường dài hẳn hoi không kém gì Gia Cát Lượng (khỏan nầy Y thêm 1 điểm) .
Mạnh mẽ lên án người phụ nữ vội vàng trả con để vui duyên mới , cho ông chồng mặc sức ngâm câu “Đưa người ta không đưa sang sông –Sao nghe tiếng sóng ở trong lòng” (Thái độ phản kháng đầy chính trực nầy cho KT thêm một điểm son )
Cân đi nhắc lại , một bên tám lạng , một bên nửa cân nên hai người được đánh gía huề :Đều là học sinh khá xuất sắc
Cô nói nhỏ với Thanh nha , lẽ ra cô trừ điểm Thanh nhưng nghĩ tình riêng , cô thôi .Bởi cái tội hứa với cô sáng lại nhà mà mười một giờ hơn còn ngồi đó làm bài văn .-Nghĩ tình siêng chuyện văn chương- Lỗi lời quên hẹn cũng thương tha giùm-nên cho y xì điểm đó
Còn Y nữa , qua bài viết nầy , có còn dám nói chở nắng về cho tan băng giá nữa không ?
HM
Còn Y nữa , qua bài viết nầy , có còn dám nói chở nắng về cho tan băng giá nữa không ?
HM
OneYamaha
15/06/2012 at 3:33 Chiều
Thưa cô, tóm lại tụi em toàn là đồ cổ có giá phải không cô? Cám ơn cô đã góp phần đánh bóng hai đứa em thêm nữa để mấy ổng bớt coi thường mấy bà phụ nữ dù rằng cô trò mình có hẳn hoi ngày tám tháng ba và ngày hai mươi tháng mười. Hôm trước có bạn qua sự rèn dũa của Thanh lùn trong mươi mười phút đã thấy lên đô. Còn em, Mập cùng các học trò khác của cô sẽ còn hoài chuyện kéo nắng ấm về sân nhà cô cho tới khi nào băng giá ra khỏi con đường Nguyễn Trọng Tuyển, số nhà 54.
Tản mạn: Cô HUỲNH MAI
18THÁNG 7
!